
Sách và CD Vô Thượng Niết Bàn
Kính Biếu
Quư
Phật Tử muốn thỉnh
Xin vui ḷng liên lạc
về:

Lê Sỹ Minh Tùng
3610-A Grandview St.
Gig Harbor, WA 98335
Cell:
(253)223-6024
Cùng tác giả đă phát hành hai bộ CD Phật pháp khác:


Mỗi bộ có 8 CD với
giọng đọc Nguyên Hà
Quư Phật Tử có thể nghe hoặc đọc tất cả những bộ sách hoặc CD Phật pháp nầy trên mạng:
www.NGUYENKINHDOANH.COM
Vô Thượng Niết Bàn
Lê Sỹ Minh Tùng
H́nh b́a: Nguyễn Minh
NT Printing, California.
Thiết kế Kỷ Thuật: Lê Minh
Thụy
Trần Thao: nhà in
PrintCraft, Seattle
Washington.
Tŕnh bày: Lê
Minh Phượng
Nhà in: Five
Star Printing
Garden Grove, California.
Copyright @2007 by Le Sy Minh Tung
All Right Reserved
Printed in the U.S.A

”Chư Phật ra đời chỉ v́ một đại sự nhân duyên là khai thị chúng
sinh ngộ nhập Phật tri kiến”.
Kinh Pháp Hoa.
“Bản lai diện mục, Niết Bàn diệu tâm”
Kinh Hoa
Nghiêm
” Đức Phật nói pháp nhiều vô lượng là v́ độ tất cả tâm phiền năo của chúng sinh, c̣n Ngài không có
tâm phiền năo nên không cần tất cả pháp. Sở dĩ Ngài nói như vậy là v́ Đức Phật đă sạch hết phiền năo nên không cần pháp, như người hết bệnh không cần thuốc”.
Lục Tổ Huệ Năng.
”Tất cả chúng sinh đều có đầy đủ trí tuệ của Như Lai, nhưng v́ vọng tưởng, chấp trước che lấp nên không nhận ra. Nếu ĺa vọng tưởng th́ Nhất thiết Trí, Tự nhiên Trí, Vô ngại trí hiển bày”.
Kinh Hoa Nghiêm
Lời mở đầu
Từ ngàn xưa chư Phật ra
đời nhằm một mục đích là giáo hóa chúng sinh
với ḷng bi nguyện thắm thiết đều muốn
cho tất cả thoát ly mọi cảnh giới phiền năo
khổ đau và đồng hướng cảnh thanh
tịnh an vui giải thoát. Nhưng muốn thực hiện
cảnh giới thanh tịnh an vui giải thoát th́ cốt
yếu là chúng sinh phải được thanh tịnh
như trong kinh nói “Tùy Kỳ Tâm
Tịnh, Tắc Phật Độ Tịnh”.
Sở
dĩ thân Phật rực rỡ và cảnh Phật trang
nghiêm cũng đều do công đức diệu dụng
của bản tâm thanh tịnh lưu xuất. Bản tâm
ấy, chúng sinh vốn sẵn có, cũng như chư
Phật, không hai không khác, nhưng từ lâu cứ mê
chấp, đắm nhiễm theo trần duyên mà không hiển
bày được đó thôi.
V́
thế lời nói đầu tiên sau khi Đức Thế
Tôn thành đạo dưới cội Bồ-đề là:”Thật kỳ diệu thay trong
tất cả mọi chúng sinh đều có Phật tánh,
nhưng v́ bị vô minh nên họ không nhận ra điều
ấy”. Phật tánh là tính thanh tịnh bản nhiên
của tất cả chúng ta và tính thanh tịnh bản nhiên
nầy chính là hiện tượng “trùng trùng duyên khởi” nghĩa là sự ảnh
hưởng dây chuyền của một sự vật duyên
với tất cả sự vật và của tất cả
sự vật duyên với một sự vật hay là
một là tất cả và tất cả tức là một. Đức
Phật thuyết pháp tùy theo căn cơ của chúng sinh cho
nên giáo pháp của Phật có khi cao, khi thấp khác nhau,
nhưng cho dầu Phật có dạy tam quy, ngũ giới,
thập thiện, tứ diệu đế, thập nhị
nhân duyên hay dạy về pháp-tánh, pháp-tướng, tâm tính,
chân như, chân không, thật tánh và thật tướng th́
Đức Thế Tôn luôn luôn nhằm mục đích chỉ
bày cho chúng sinh chứng ngộ trí tuệ bát nhă cũng
như Ngài.
Con
người v́ bị mê vọng nên lầm tưởng thân
nầy là thật, thế gian vũ trụ là thật nên
sống trong điên đảo khổ đau. Cho nên
Phật dạy rằng:”Phàm
sở hữu tướng, giai thị hư vọng.
Nhược kiến chư tướng, phi tướng
tức kiến Như Lai” có nghĩa là phàm cái ǵ có h́nh
tướng th́ cái đó không thật, là giả dối và
tướng hư vọng tức là “nhơn không” c̣n
chẳng phải tướng mới là “pháp không”. Do đó
sắc thân có tướng nên nó là hư vọng c̣n pháp thân
không có tướng nên gọi là pháp không. V́ thế nếu
chúng sinh muốn thoát khỏi khổ ách để sống
trong an vui tự tại th́ phải biết rằng:”vạn pháp giai không” tức là
trên thế gian nầy không có cái ǵ là thật cả mà “tam
không” trong bát nhă chính là nền tảng để nhắc
nhở cho chúng sinh đạt được cứu cánh
nầy. Đó là khi học Phật pháp th́ không nên chấp có ta là “nhơn không” mà đă hiểu
đạo rồi cũng không nên chấp có pháp là “pháp
không” và tuy chúng ta không chấp nhơn, không chấp pháp
nhưng vẫn c̣n chấp không
nên cuối cùng cũng không chấp
cái không là “không không” th́
mới đúng với đạo lư “tam không” của nhà Phật. Thế gian vạn
vật hữu h́nh, hữu hoại cho nên thân tứ
đại giả huyễn tất phải hoàn trả
về tứ đại đất, nước, gió,
lửa, tro bụi ngay cả Đức Phật cũng an
nhiên tự tại xóa bỏ báo thân nhục thể
để ḥa cùng đại thể pháp thân chân
thường của chư Phật.
Phật
dạy lư chơn không
bởi v́ con người chấp
có. Cho nên người hiểu đạo th́ thấu lư không
mà lúc nào cũng tạo nhân lành, gây thêm thiện nghiệp c̣n
người phàm phu th́ chấp cái lư không nên xa lánh
điều lành và tạo lắm điều ác nghiệp
bởi v́ họ không biết rằng hữu vi là Dụng
của vô vi và vô vi chính là Thể của hữu vi vậy. Cũng
như những làn sóng nhấp nhô của đại dương,
đợt sóng nầy tan th́ đợt sóng khác đến
để tạo thành cái Dụng của nước mà tính
nước th́ muôn đời bất biến và đây chính
là Thể của nước vậy. Những làn sóng
thủy triều gào thét, lặn hụp lên xuống cũng
như những sự biến đổi của pháp
hữu vi và thể nước trầm lặng thanh
tịnh ở dưới ḷng đại dương
cũng như pháp vô vi mà thôi.
Đời đang đắm ch́m trong biển khổ mênh mang mà bây giờ nếu chúng ta chịu quay về sống với chân lư “nhất như” th́ phiền năo tức Bồ-đề và sanh t&